B̼ố̼ ̼v̼ợ̼ ̼b̼á̼n̼ ̼v̼ư̼ờ̼n̼ ̼q̼u̼ấ̼t̼ ̼2̼0̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼r̼ể̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼à̼o̼:̼ ̼N̼ă̼m̼ ̼n̼a̼y̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼m̼o̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼ă̼n̼ ̼T̼ế̼t̼

Càng nghĩ đến bố mẹ vợ tôi càng cay. Lúc nào cũng bảo thương con gái, thương cháu thế mà chẳng bao giờ hở ra 1 đồng cho cháu ngoại.

Tôi với vợ cưới nhau 5 năm nay rồi. Trước vợ tôi cũng học cao đẳng sư phạm khoa thanh nhạc, ra trường đi dạy mầm non thôi. Thế nhưng bố vợ tôi lại cứ tự hào là con gái ông ấy có ăn có học, lại đi yêu một thằng cầu bất cầu bơ như tôi nên cấm ghê lắm.


B̼ố̼ ̼v̼ợ̼ ̼b̼á̼n̼ ̼v̼ư̼ờ̼n̼ ̼q̼u̼ấ̼t̼ ̼2̼0̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼r̼ể̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼à̼o̼
Đúng là nhà tôi hơi phức tạp thật, bố mẹ đều nghiện lô đề rồi ly hôn. Chán cảnh đó nên tôi chẳng học hành gì hết, xong cấp 3 đi làm thuê. Lúc bị nhà người yêu cấm, bắt chia tay tôi vào Nam làm ăn, lương thì thấp mà tiêu xài nhậu nhiều nên đành bỏ về ngoài này.

Người yêu chưa lấy chồng, tôi tán lại thế mà đổ lần nữa. Ông bà già vợ tức lắm nhưng con gái có bầu 3 tháng rồi, không cưới cũng chẳng được.

Thấy tôi không có nghề gì ổn định, cưới xong ông ấy bảo:

“Không có việc thì chịu khó ra chăm vườn cây cảnh đi”.


B̼ố̼ ̼v̼ợ̼ ̼b̼á̼n̼ ̼v̼ư̼ờ̼n̼ ̼q̼u̼ấ̼t̼ ̼2̼0̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼r̼ể̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼à̼o̼
Nhà ông bà già vợ có vườn tược rộng rãi lắm trồng các loại hoa, cây cảnh nên cứ muốn con rể về làm cùng. Tôi làm được tuần thì thấy chán ngấy ra, suốt ngày chăm chăm, bón bón như ông bà già. Tôi lại là thằng thích tự do nên không muốn gò bó ở một chỗ, tôi bỏ tìm việc khác cho lẹ.

Mấy năm trước còn dễ làm ăn chứ 2 năm nay djch như thế, cả tôi với vợ đều thất nghiệp. Con thì còn nhỏ, nhà trẻ không mở cửa, vợ tôi cứ vứt vạ vật chúng ở nhà rồi đi buôn rau củ quả. Làm bật mặt ra nhưng cũng chỉ đủ để ăn uống hằng ngày thôi.

Mọi năm hai vợ chồng tôi còn đi làm, Tết nhất có lương thưởng mua sắm thoải mái. Năm nay thì chắc là treo niêu cả nhà. Hôm qua thấy vợ tôi kể:

“Ông bà ngoại vừa bán tháo vườn quất, được có 200 triệu thôi”.

“Hai trăm triệu mà còn ít à”.

“Thì ông trồng cả vườn như thế, các năm trước bán được mấy trăm triệu, giờ dịch nên đành để lỗ”.

“Lỗ thì cũng có tiền ăn Tết ấm chân răng rồi, hay về xin ông bà ít”.


B̼ố̼ ̼v̼ợ̼ ̼b̼á̼n̼ ̼v̼ư̼ờ̼n̼ ̼q̼u̼ấ̼t̼ ̼2̼0̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼r̼ể̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼à̼o̼
Vợ tôi nghĩ ngợi rồi cũng bảo:

“Thế để em hỏi thử bố xem cho mình vay được chục triệu sắm sửa Tết nhất không?”.

“Xin luôn chứ vay bao giờ mới trả được”.

Nhà bố vợ tôi cách đây 30 cây số, cô ấy gọi điện hỏi trước nếu ông bà cho thì hôm sau về lấy hoặc nhờ thằng em cậu chuyển khoản. Vợ tôi gọi luôn cho ông ngoại, bật loa ngoài để cùng nhau nghe. Con gái vừa hỏi tiền, bố vợ tôi bảo:

“Làm gì có đồng nào, bán vườn quất được 200 nhưng đem trả nợ, chỗ nọ đắp chỗ kia hết rồi”.

Tôi tức quá nói luôn vào điện thoại:

“Ông bà không cho thì thôi, năm nay khỏi về ăn Tết”.


B̼ố̼ ̼v̼ợ̼ ̼b̼á̼n̼ ̼v̼ư̼ờ̼n̼ ̼q̼u̼ấ̼t̼ ̼2̼0̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼r̼ể̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼n̼à̼o̼:̼ ̼N̼ă̼m̼ ̼n̼a̼y̼ ̼đ̼ừ̼n̼g̼ ̼m̼o̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼ă̼n̼ ̼T̼ế̼t̼
Tôi đến chịu ông bố vợ, 200 triệu vừa lấy hôm trước hôm sau trả nợ hết ai mà tin được. Ông bà có tiền nhưng bo bo đấy để tiêu chứ không muốn chia cho con cháu thôi. Vậy thì ông bà cứ mua sắm Tết, vui vẻ thoải mái đi. Tôi bảo với vợ:

“Đấy, nhớ cho kỹ nhé. Bố cô có tiền mà không cho con gái, con rể đồng nào. Tết năm nay cấm có về nhà ngoại”.

Vợ tôi mặt sưng lên. Năm nào mấy mẹ con cũng xoành xoạch về Tết nhà ông bà ngoại quen rồi.

Facebook Comments Box

Author: admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *